Ebook Bé ăn ngoan cả nhà vui

Ebook Bé ăn ngoan cả nhà vui

Lời tựa
Ngay từ khi ra mắt vào tháng 03/2013, ấn phẩm “Bé Yêu Học Ăn” đã nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các bà mẹ đang nuôi ăn con nhỏ bởi sự gần gũi và tính thực tiễn mà cuốn sách đem lại. Trong đợt phát hành đầu tiên, Pediasure đã hân hạnh trao hơn 2,000 ấn phẩm cho các khách hàng của mình. Nhận thấy nhu cầu về sách vẫn còn rất lớn, Pediasure quyết định sẽ cung cấp miễn phí phiên bản điện tử của cuốn sách này để tất cả khách hàng có thể tham khảo sách một cách dễ dàng bằng các thiết bị cầm tay.

Giáo sư Irene Chatoor, tác giả của quyển sách, là chuyên gia về tâm lý học và nhi khoa, giám đốc Chương trình y tế tâm lý trẻ sơ sinh và trẻ từ 1 đến 3 tuổi của trung tâm Y tế trẻ em quốc gia, Washington D.C, Hoa Kỳ. Giáo sư Irene Chatoor đã tổng hợp tất cả những kinh nghiệm trong hai mươi năm làm việc và nghiên cứu của mình để cho ra mắt cuốn cẩm nang nhằm giúp các bậc cha mẹ nuôi ăn con trẻ dễ dàng hơn.

Trong cuốn sách này, giáo sư Chatoor mang đến cho các bậc phụ huynh đang phải vật lộn với việc cho con cái ăn một số phương pháp hữu hiệu để giải quyết các khó khăn mà họ phải đối mặt. Cuốn sách này rất có ích cho độc giả ở chỗ tác giả là một bác sĩ tâm thần nhi khoa, là một người bằng các quan sát có hệ thống và nghiên cứu độc đáo của mình đã có những đóng góp nền tảng cho lĩnh vực này.

Giáo sư Chatoor đã dùng hiểu biết về sự phát triển thời thơ ấu làm nền tảng cho cách phân loại đầy tính đột phá về các rối loạn nuôi ăn. Cách phân loại của bà đã đưa chuyên môn y khoa vượt ra khỏi sự tách bạch giản đơn giữa y học với những rối loạn “về hành vi”, sang một cách phân loại cho phép động tới các vấn đề cốt lõi, như sự sinh ngon miệng, kén chọn thái quá do những trục trặc về cảm giác, sợ ăn sau những trải nghiệm sang chấn... Với sự trợ giúp của Viện Sức khỏe Quốc gia, giáo sư Chatoor đã tiến hành nghiên cứu mô tả và điều trị một nhóm trẻ em mắc chứng biếng ăn nhũ nhi, những trẻ mang những đặc điểm sinh lý học gây ảnh hưởng xấu tới sự phát triển của một chu kỳ đói no bình thường, khiến chúng mâu thuẫn với cha mẹ. Giáo sư đã mô tả cách ngăn ngừa những khó khăn trong việc nuôi ăn, cách thiết lập kỷ luật trong ăn, mà không cần viện tới các biện pháp dọa nạt. Thêm nữa, giáo sư Chatoor còn rất chu đáo khi mô tả những tác dụng ngược của việc ép con ăn, ở cả trẻ dinh dưỡng tốt lẫn trẻ suy dinh dưỡng. Sự tin tưởng của tôi đối với cuốn sách này là dựa trên 25 năm được vinh dự quan sát giáo sư Chatoor làm việc với các phụ huynh, giảng bài cho các bác sĩ nhi khoa cùng các chuyên gia chăm sóc sức khỏe khác. Giáo sư Chatoor có khả năng biến các ý tưởng phức tạp thành những mô hình điều trị thiết thực – khả năng này đã được minh chứng và đã mang lại ích lợi cho rất, rất nhiều trẻ em.

Chúng tôi hy vọng cuốn cẩm nang nhỏ này sẽ là người bạn đồng hành cùng các bậc phụ huynh trên hành trình chăm sóc bé yêu khôn lớn.

Bác sĩ BENNY KERZNER Giáo sư Nhi khoa, Trưởng khoa danh dự khoa Tiêu hóa và Dinh dưỡng Nhi, Đại học George Washington, Trung tâm Y khoa Quốc gia cho Trẻ em, Washington, DC





Chương 2: Tạo thói quen ăn lành mạnh cho trẻ
  • Để giúp bé cảm thấy đói, hãy lên một thời khóa biểu các bữa ăn cho bé, gồm ba bữa chính và một bữa xế (chiều). Các bữa chính và bữa xế phải cách nhau 3-4 tiếng, ngày nào cũng vậy, ăn tại bàn, vào đúng giờ.
  • Không được cho bé ăn vặt sai lịch hoặc uống sữa giữa các bữa ăn đã cố định này. Nếu bé đòi ăn, nói với bé đợi đến bữa đã. Nếu bé khát, chỉ chonuống nước trắng thôi. Khi ăn, giữ bé ngồi ở ghế ăn hoặc ở bàn cùng gia đình từ 20-30 phút, đủ thời gian cho bé ăn đến khi no. Nếu bé muốn chuồn khỏi ghế hoặc rời bàn ăn, giải thích rằng bé phải đợi cho đến khi bụng cha mẹ no đã.
  • Dọn ra những phần nhỏ, đợi bé ăn hết rồi mới múc thêm tiếp. Làm thế sẽ giúp bé ngon miệng,khoái ăn, và không bị quá nhiều thức ăn làm cho ngợp. Ngoài ra còn giúp những bé hay ăn quá nhiều tập trung hơn vào cảm giác no.
  • Không nên dọn ra hơn ba đến bốn món khác nhau trong một bữa, và nên ngồi tại bàn ăn cùng với bé. Không được biến thành một đầu bếp lệnh-gìnấu-nấy của bé.
  • Không cho phép sử dụng các cách gây xao lãng, như đồ chơi, sách, truyền hình trong giờ ăn. Khi bị xao lãng, bé sẽ không chú ý tới những tín hiệu bên trong về đói hay no nữa.
  • Không dùng thức ăn, đặc biệt là đồ ngọt, để làm phần thưởng cho việc ăn những thức ăn lành mạnh, hoặc để dỗ dành, làm quà, hay để bày tỏ sự yêu mến của bạn dành cho bé. Bé sẽ trở thành gắn bó chặt với những thứ đồ ngọt này và dần dà sẽ nghiện đồ ngọt.
  • Không được ép bé ăn. Làm thế sẽ tạo mâu thuẫn và can thiệp vào khả năng nhận biết đói, no của bé.
  • Nên khen ngợi các kỹ năng tự ăn của bé, nhưng giữ thái độ trung lập trước lượng thức ăn bé ăn vào. Không nên khen hay chỉ trích về việc bé ăn nhiều hay ít. Không để việc ăn trở thành một màn trình diễn cho ba mẹ xem.
  • Không khuyến khích bé chơi với đồ ăn hoặc nói quá nhiều thay vì ăn. Nên có giờ chuyên để chơi và để “tán dóc” ngoài giờ ăn.
  • Nếu bé từ chối ngồi ở ghế ăn và chuồn khỏi bàn, quăng đồ ăn và các dụng cụ ăn uống, hoặc tỏ ra “hư hỏng” các này hay cách khác, chỉ cảnh cáo một lần thôi. Nếu bé không dừng lại, áp dụng biện pháp “cách ly” đặc biệt sẽ được mô tả trong chương sau. *****

    Thực hiện theo những hướng dẫn trên đòi hỏi cha mẹ phải cùng phối hợp và điều chỉnh thói quen ăn của chính mình. Thay đổi lối sống là không dễ, và trẻ càng lớn càng khó thay đổi. Tuy nhiên, như tôi đã nghe được từ nhiều gia đình, một khi cả nhà đã vào quy củ đâu đó rồi, trẻ sẽ ăn tốt hơn, bữa ăn sẽ thư giãn và thú vị hơn cho tất cả mọi người






Chương I - Những khó khăn của việc cho ăn thời kì đầu
Trong những năm đầu đời, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ phải làm quen với việc chuyển từ sữa sang thức ăn đặc. Trẻ cũng phải học cách tự ăn lấy, học cách nhận biết những tín hiệu bên trong cơ thể, thí dụ thế nào là no, thế nào là đói. Chưa kể, chúng còn phải học cách xử lý với cảm xúc của chính mình.

Trong khi đối với hầu hết trẻ nhỏ, những bước phát triển này diễn tiến thuận lợi, không gặp khó khăn gì, thì một số trẻ khác lại gặp nhiều khó khăn hơn để làm chủ được những trải nghiệm mới mẻ này. Trên thực tế, 25 tới 50 phần trăm các bậc cha mẹ đã phải than thở là gặp khó khăn khi cho con ăn. Vậy làm sao có được cân bằng đây? Cần phải giới hạn lại số món mà cha mẹ mang ra cho trẻ mỗi bữa, nếu không, trẻ sẽ chuyển sang kiểm soát cha mẹ và biến đó thành một trò chơi. Tôi cho rằng chỉ nên mang cho trẻ ba đến bốn món là cùng. Nếu trẻ cứ tiếp tục đòi phải có gì đó khác hơn, khác nữa cơ, cha mẹ cần phải biết nói, “Bữa này chỉ có thế thôi. Để khi khác.” Cha mẹ phải quyết định từ trước là trong bữa sẽ cho con mình ăn món gì, để một khi đã ngồi vào bàn thì sẽ không đổi sang món khác mà trẻ đòi. Còn nếu trẻ ép cha mẹ bằng cách khóc hay giận lẫy, khi đó cha mẹ cần dùng đến biện pháp cách ly để ngừng ngay hành vi này.




Chương 3: Vị sếp hai tuổi trong nhà
  • Khi bé làm điều gì hư, bản thân bạn phải tập chỉ cảnh cáo bé một lần duy nhất.
  • Nếu bé không dừng hành vi đó lại, cho bé cách ly ở một mình trong cũi, phòng chơi, phòng có cửa, hay phòng ngủ của bé... Tóm lại là một chỗ nào đó mà bé được an toàn khi ở một mình, mà không nhìn thấy bạn.
  • Nếu bé khóc, không tiếp xúc với bé cho đến khi bé bình tĩnh.
  • Sau khi bé đã nguôi ngoai, hãy bước vào và nói rằng bạn hiểu bé đã rất khó khăn để có thể dịu xuống được thế này, rằng bạn rất tự hào vì bé đã làm được một mình, rằng bạn muốn bé ở yên một lúc, nghĩ về việc bé đã làm sai.
  • Sau đó đặt chuông báo giờ cho thời gian cách ly (cứ một tuổi thì một phút), và nói với bé là bạn sẽ quay lại khi đồng hồ reng.
  • Nếu bé lại khóc khi bạn rời khỏi, hãy dừng đồng hồ tính giờ lại, nói với bé rằng bạn sẽ quay lại khi bé tự nín lần nữa. Sau khi bé đã nín, hãy quay trở lại, lặp lại những bước trên và đặt chuông báo cho đồng hồ để tính giờ
  • Sau khi đồng hồ reng, nhớ khen ngợi bé lần nữa vì đã ở yên, xong mang bé lại “hiện trường tội lỗi”.
  • Đề nghị bé chỉnh lại hành vi; thí dụ: “Cho ba mẹ xem con ngồi ngay ngắn trong lúc cả nhà cùng ăn thế nào nào!”

    Nếu bé vẫn giận dữ và lại quậy lần nữa, lăp lại quy trình cách ly cho ở một mình cho đến khi bé biết vâng lời.